Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 728
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:57
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kẻ nọ chỉ thất thần trong thoáng chốc…
“Rắc!”.
Một tiếng giòn gãy vang lên.
Cùng lúc đó là giọng thong dong của Ngụy Trác Chi, giữa đêm khuya chẳng khác nào tiếng quỷ:
“Bản công t.ử chỉ so khinh công với ngươi. Nếu ngươi cứ nhất quyết so võ, đành phế cánh tay , để ngươi so cũng chẳng so nữa”.
Cơn đau nhói như kim châm lập tức kéo thần trí kẻ nọ trở về. Hắn cúi đầu xuống. Cánh tay vẫn còn nguyên, hề chặt đứt, nhưng mềm nhũn buông thõng, cử động .
Hẳn là tháo khớp.
Chỉ cánh tay tháo khớp. Kẻ nọ kinh hãi phẫn nộ, lập tức vung tay trái đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c Ngụy Trác Chi. mắt chỉ thấy tàn ảnh lóe lên, xoay bỏ chạy.
Có điều, trong lòng thể thoát . Chuyện tiếp theo chẳng khác nào mèo vờn chuột.
Hắn đuổi theo, trêu đùa hết đến khác, giống như con mồi chắc c.h.ế.t, nhưng ngoài việc tiếp tục chạy trốn, chẳng còn cách nào khác ngoài chờ cái c.h.ế.t tìm đến.
Dần dần, chính cũng chạy bao lâu, chỉ nhớ hết đến khác lao qua mấy con phố. Cho đến khi tàn ảnh một nữa lướt qua trong con hẻm.
Thần trí chợt mơ hồ. Ngay đó, một cơn đau buốt truyền tới. Khi hồn, cánh tay trái cũng mềm nhũn buông thõng.
Hai tay đều phế, còn khả năng khác thương nữa.
lúc , Nguyệt Sát đón gió đầu tường, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Ngươi đúng là ngại phiền phức”.
Ngụy Trác Chi lập tức kêu oan:
“Ta chơi chán từ lâu , chẳng qua đang đợi ngươi thôi. Khinh công của ngươi còn kém . Đêm nay nếu đổi thành ngươi đuổi theo, tám chín phần là chịu thua”.
Nguyệt Sát lạnh lùng hừ một tiếng.
“Ta việc gì đuổi?”.
Lời dứt, trong hẻm bỗng nổi lên một trận cuồng phong.
Kẻ nọ truy đuổi đến kiệt sức, gặp luồng kình phong , chân lập tức loạng choạng. Hắn ngã xuống, hai chân truyền đến một cơn đau dữ dội. Ngay đó, cổ áo túm lấy, cả nhấc bổng ném thẳng góc tường. Đến lúc định thần , mới phát hiện cả tay lẫn chân đều mềm nhũn buông thõng.
Tứ chi... đều tháo khớp.
Nguyệt Sát liếc Ngụy Trác Chi một cái, ý tứ rõ ràng đến thể rõ ràng hơn…
Không đuổi kịp thì ? Chẳng lẽ tháo khớp hai chân , khiến chạy cũng chạy nổi?
Ngụy Trác Chi nhún vai, bỗng thấy chút đồng tình với kẻ đang đất. Người của Thích Nguyệt Môn một khi chấp hành nhiệm vụ, ai nấy đều chẳng khác nào kẻ điên.
Hắn cúi đầu nọ một lượt, chợt cảm thấy cảnh tượng mắt phần quen thuộc. Chỉ thiếu một cỗ kiệu. Và một vũng máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-728.html.]
Ngụy Trác Chi khỏi bật , trêu Nguyệt Sát:
“Ngày nào đó ngươi mà biến thái, nhất định còn tàn nhẫn hơn cả ”.
Nguyệt Sát lạnh lùng liếc Ngụy Trác Chi, lười đấu khẩu với thêm nữa. Hắn xổm xuống, giật phăng tấm vải đen che mặt kẻ nọ.
Vừa thấy khuôn mặt bên , Nguyệt Sát khẽ nhướng mày, : “Ta Lương đại nhân…”, dừng một chút, lạnh nhạt tiếp: “Càng mắc bệnh kín”.
Hung thủ chính là Lương Tuấn!
Khi Nguyệt Sát và Ngụy Trác Chi áp giải về phủ nha Thịnh Kinh, Trịnh Quảng Tề suýt nữa tưởng hoa mắt.
Lương Tuấn con trai đích xuất, thể mắc bệnh kín? Lương gia Thái Hoàng Thái hậu hết mực sủng tín, Lương Tuấn đang tiền đồ rộng mở, cớ gây đại án như , tự tay hủy hoại tiền đồ của ?
Những chuyện Trịnh Quảng Tề đều .
Lương Tuấn địa vị cao, quyền thế lớn, phủ Thịnh Kinh dám tự ý thẩm vấn. Người áp giải về, Trịnh Quảng Tề liền ngay trong đêm tấu chương đưa cung.
Đến nửa đêm về sáng, trong cung phái tới, đưa Lương Tuấn từ đại lao phủ Thịnh Kinh sang Thiên lao.
Ngày hôm , tại đại doanh Thủy quân Giang Bắc cách thành ba mươi dặm, Mộ Thanh nhận hai phong thư.
Một phong là công hàm của phủ Thịnh Kinh. Trong thư, Trịnh Quảng Tề thuật vắn tắt quá trình bắt giữ Lương Tuấn đêm qua cùng việc đưa .
Phong còn là mật thư, nội dung cũng chính là chuyện của Lương Tuấn.
Sau khi Lương Tuấn đưa Thiên lao, Nguyên Mẫn đích đến đó ngay trong đêm để thẩm vấn vụ án, từ miệng hỏi ít chuyện cũ nhiều năm của Vệ Úy phủ.
Lão Vệ Úy thuở trẻ vốn phong lưu thành tính, thường xuyên qua đêm ở thanh lâu. Ăn chơi phóng túng suốt mấy năm, đến khi thành thì chuyện phòng the phần lực bất tòng tâm. Bởi , tuy thê đầy nhà, ông cuối cùng cũng chỉ một con trai là Lương Tuấn.
Năm Lương Tuấn mười ba tuổi, một bạn tri giao của lão Vệ Úy từ Giang Nam tìm một kỹ nữ thanh lâu xinh , tinh thông phòng trung thuật, đưa nàng Vệ Úy phủ.
Nào ngờ nữ nhân chịu nổi cảnh phòng khuê quạnh quẽ, để mắt đến Lương Tuấn.
Một đêm nọ, nàng tìm cơ hội, lén bỏ xuân d.ư.ợ.c của . Thứ t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c tính hung mãnh như hổ sói. Lương Tuấn khi đó còn quá nhỏ, tinh huyết đầy đủ, một đêm hoang đường, thể tổn thương nghiêm trọng.
Từ đó về ... còn khả năng hành phòng.
Khi Lương Tuấn đau khổ lo sợ, dám thưa với cha . Bệnh tình cứ thế kéo dài suốt năm năm. Mãi đến năm bàn chuyện hôn sự, vì liên lụy đến yêu, mới quỳ mặt song , kể chuyện năm xưa.
Lão Vệ Úy giận dữ tột cùng, lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t ái . Lương phu nhân chuyện thì đổ bệnh dậy nổi, đến mùa xuân năm liền buông tay nhân thế. Cho đến tận lúc lâm chung, bà vẫn chịu gặp mặt phu quân.
Chính thê c.h.ế.t nhắm mắt, con trai đích xuất mắc bệnh kín, lão Vệ Úy chịu đả kích nặng nề. Từ đó, ông còn hứng thú với đám ca cơ mỹ trong phủ nữa. Ngày đưa tang vong thê, ông cho giải tán bộ thị , để an ủi vong linh khuất.
Cũng từ ngày , gia phong Vệ Úy phủ mới dần trở nên nghiêm khắc.
Lương Tuấn thủ hiếu ba năm, đến năm hai mươi mốt tuổi thì quan. Lão Vệ Úy cũng lấy cớ vết thương cũ tái phát mà từ quan nhàn cư, giao cả Vệ Úy phủ cho con trai chủ.
Sau khi tiếp quản Vệ Úy phủ, Lương Tuấn một lòng lo việc công, nghiêm chỉnh gia phong, nhưng tuyệt nhiên nhắc đến chuyện thành .