Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 727
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:56
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại công đường phủ Thịnh Kinh, đèn đuốc sáng trưng. Trịnh Quảng Tề ngừng, chốc chốc sai ngoài dò tin.
Một tên bổ khoái từ bên ngoài hớt hải chạy . Hắn còn kịp bẩm báo, Trịnh Quảng Tề vội hỏi:
“Thế nào?”.
“Bẩm đại nhân, từ phố Ngoại An đến hẻm Liễu An, năm tầng mai phục do chúng và Tuần Bộ Ty bố trí đều trúng chiêu!”.
“Đều trúng chiêu?”.
Trịnh Quảng Tề giật , bước nhanh qua hai vòng phắt hỏi:
“Còn chuyện bản quan bảo ngươi kiểm tra thì ?”.
Tên bổ khoái lúc mới bẩm:
“Thuộc hạ điểm quân . Quả nhiên đúng như đại nhân dự liệu, của chúng thiếu mất hai !”.
“Thiếu hai ...”.
Trịnh Quảng Tề lẩm bẩm, nhưng trái thở phào nhẹ nhõm.
Tên bổ khoái thì đầy vẻ khó hiểu, chẳng đêm nay đại nhân nhà đang giở trò gì.
Sao thiếu mất hai ?
…..
Người nọ đưa tay vén rèm kiệu. Thiếu nữ bên trong đang tựa thành kiệu, say ngủ. Hắn đó, lặng lẽ ngắm nàng một lúc. Rèm kiệu buông xuống.
Ngay khoảnh khắc bóng tối một nữa bao phủ bên trong, một luồng hàn quang chợt lóe! hàn quang chỉ một. Một luồng sáng lạnh khác mời mà đến, bất ngờ xuyên qua cửa sổ kiệu.
“Keng!”.
Hai luồng hàn quang va . Luồng sáng xộc lập tức xuyên vọt qua cửa sổ phía đối diện, cắm phập khe tường.
Gió lạnh lướt qua, cuốn một giọt m.á.u từ đó rơi xuống. Chạm đất tiếng động.
Người trong kiệu loạng choạng lao ngoài. Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy nóc kiệu chẳng từ bao giờ một đó.
Người nọ mặc trang phục nha dịch, đôi mắt phượng xếch, thần thái phóng khoáng. Khóe môi cong lên, toát vẻ phong lưu tiêu sái.
Dung mạo và khí độ ... tuyệt đối thể là một nha dịch tầm thường.
“Nghe khinh công của ngươi khá lắm. Bản công t.ử lâu tìm so tài, đêm nay hy vọng ngươi thể khiến đuổi thêm vài con phố”.
“Khó!”.
Một đang tựa tường, khoanh tay lạnh lùng hừ một tiếng. Con d.a.o găm cắm trong khe tường ngay bên cạnh, thậm chí còn lười rút .
Người cũng ăn mặc như nha dịch, nhưng giữa đôi mày lạnh lẽo tràn đầy vẻ khinh thường.
“Đừng thế chứ, hiếm khi mới chút mong đợi”. Ngụy Trác Chi .
“Ta thì chẳng mong đợi gì. Ngay cả d.a.o găm của còn tránh nổi”. Nguyệt Sát lạnh giọng châm chọc.
Đến cả Hàn Tằm Băng Tơ còn cần dùng.
Hai cứ thế đó nhàn nhã trò chuyện.
Kẻ nọ ôm cổ tay đ.â.m xuyên, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, hình lập tức lao vút . Chớp mắt vượt khỏi con hẻm, mất hút trong màn đêm.
“Hắn chạy ”. Nguyệt Sát .
Ngụy Trác Chi đón gió nóc kiệu, thong dong mỉm .
“Cho chạy ba con phố”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-727.html.]
Trăng khuất mây, ánh sáng thanh lãnh dần nhạt .
Kẻ nọ ôm cổ tay, lao nhanh như chớp. Sau khi vượt qua ba con phố, lúc rẽ qua một góc đường, liếc nhanh về phía .
Nơi góc phố thấp thoáng một màn sương trắng. Sương đêm mờ mịt, con hẻm phía trống , chẳng thấy một bóng . Hắn lập tức thu ánh mắt , chân hề chậm lấy nửa nhịp.
rẽ qua góc phố… bước chân chợt khựng !
Ngay con phố rẽ , Ngụy Trác Chi tựa lưng tường từ bao giờ, hai tay khoanh ngực, : “Chậm!”.
Chỉ một chữ dứt, kẻ nọ lập tức lùi phắt , về con phố ban nãy tiếp tục lao bỏ chạy.
Lại ba con phố nữa. Suốt dọc đường thấy ai đuổi theo. Khi rẽ qua một góc phố, theo bản năng ngoái đầu về phía .
đúng lúc , một tiếng thở dài vang lên từ phía .
Thong thả. Còn phảng phất đôi chút bất mãn.
“Đừng cứ ngoái đầu mãi thế. Ngươi khiến cảm giác xem thường, cứ như khinh công của bằng ngươi .”
Ngụy Trác Chi ung dung.
“Luận về khinh công, hình như giang hồ vẫn gặp đối thủ.”
Lời khiến kẻ nọ giật .
Trong mắt thoáng hiện vẻ kinh hãi, lập tức đầu chạy ngược trở .
Lần , chẳng còn bận tâm việc thi triển khinh công mái nhà sẽ kinh động đến quân tuần thành. Hắn đạp ngói lao một mạch, đến hậu viện của một tòa trạch viện, thấy nơi đó giả sơn trùng điệp, quái thạch san sát, liền nhảy xuống, tìm một hang đá ẩn trong.
Hắn nín thở, im lặng chờ đợi, căng lên lắng động tĩnh bốn phía.
Gió đêm vi vu, ngọn cây xào xạc. Ngoài hang giả sơn, tiếng côn trùng vẫn rả rích ngừng.
Vầng trăng lạnh ló khỏi tầng mây… ngoài cửa hang xuất hiện thêm một bóng !
Người nọ nhàn nhã tựa giả sơn, mỉm : “Ừm, thông minh hơn một chút!”.
Lời dứt, kẻ trốn trong hang lập tức rút lui, xoay vượt tường bỏ chạy.
Ngụy Trác Chi thong thả phủi mấy chiếc lá cỏ vương vạt áo, theo hướng biến mất, khẽ : “Ba hiệp qua!”.
Hắn tung đuổi theo. lướt lên đầu tường, Ngụy Trác Chi chợt “ồ” một tiếng. Hắn cúi đầu xuống, phần kinh ngạc.
“Không chạy nữa ?”.
Kẻ nọ ẩn mái hiên. Ngụy Trác Chi lên tiếng, ống tay áo lóe lên một luồng sáng trắng. Hắn vung tay, d.a.o găm lập tức b.ắ.n vọt lên. Lưỡi d.a.o xuyên qua mái ngói, nội lực chấn vỡ ngói xanh thành vô mảnh sắc bén b.ắ.n tung tóe.
Trong phạm vi một thước quanh đó, cả mảng mái ngói ầm ầm sụp xuống.
Dưới chân Ngụy Trác Chi chợt hụt. Giữa những mảnh ngói bay loạn, lưỡi d.a.o găm lao thẳng về phía cằm . Chỉ cần sơ sẩy một chút, yết hầu sẽ rạch toạc.
Hắn ngửa , lộn xuống khỏi mái nhà. Kẻ nọ thấy lập tức vượt tường bỏ chạy. Vừa lướt qua một con hẻm sâu, tiếng thở dài theo gió đêm vọng tới:
“Ngươi võ công của bản công t.ử chỉ thường thường, bằng khinh công, nên đọ khinh công nữa mà chuyển sang so võ ?”.
Kẻ nọ ngoảnh phắt , vung tay b.ắ.n .
Thì lúc tay ban nãy, tiện tay giấu một mảnh ngói vỡ trong lòng bàn tay. Đầu ngói sắc nhọn, tuy chắc lấy mạng , nhưng nội lực ẩn chứa bên trong đủ sức chấn đứt kinh mạch.
Mọi chuyện xảy chỉ trong chớp mắt. Ngay khi đầu, mảnh ngói vỡ xé gió lao , trong con hẻm bỗng xuất hiện một chuỗi tàn ảnh.
Sương đêm mờ ảo, ánh trăng lạnh lẽo. Mảnh ngói xuyên thẳng qua tàn ảnh, nhưng bóng chẳng những tan mà còn tầng tầng lớp lớp, lúc xa lúc gần, khiến hoa mắt loạn thần.