Đảo Ôn Trước - Chương 41: Nước Mắt Và Cái Ôm Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:56:00
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất Đồng nhờ quan hệ mượn một phòng học trống để tập văn nghệ.

Mọi tập trung đông đủ. Ôn Trước một góc, gặm nhấm chiếc bánh mì nhỏ xíu một cách chậm chạp. Cô chẳng thấy ngon lành gì, cũng chẳng tâm trạng ăn uống.

Cô tựa đầu tường, chăm chú mảng vôi bong tróc, đưa tay cạy cho đỡ buồn tay chân.

Sau câu ở cửa hàng tiện lợi, cô bỏ ngay, đợi Giang Gia Ngôn phản ứng. lòng cô yên chút nào. Cô nhớ ánh mắt của lúc đó. Đôi mắt thường ngày bỗng trở nên hỗn loạn, và thoáng chút tổn thương.

Liệu cô nhầm ? Giang Gia Ngôn thể tổn thương vì một câu bình thường của cô? Chẳng xa lánh cô ?

Cô rụt cổ như con rùa, trốn cái vỏ an của . Cô tự bảo vệ bản .

"Ôn Trước, Ôn Trước?"

Tiếng gọi của Tất Đồng kéo cô về thực tại. Cô giật ngẩng lên.

"Bắt đầu tập thôi."

Cô cất bánh mì túi, lấy tờ giấy in thơ .

Buổi tập đầu tiên khá lộn xộn. Các "mọt sách" lớp chọn học giỏi nhưng hát hò văn nghệ thì nghiệp dư vô cùng. Đọc sai nhịp, cảm xúc, đều ... Tất Đồng bắt đầu mất kiên nhẫn.

Ôn Trước chỉ phần hợp xướng. Giọng cô nhỏ nhẹ, át bởi giọng các bạn khác.

Tất Đồng đến bên cô nhắc nhở: "Giọng bé quá, thử to hơn chút ?"

Mặt cô nóng bừng, cảm giác như đang vướng chân : "Xin ."

"Không trách , chỉ sợ cảm giác tham gia thôi."

"Tớ sẽ cố gắng."

Ỷ Vân đề xuất: "Hay cho Ôn Trước một câu đơn ca ?"

Tất Đồng hỏi ý cô. Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không ."

Hòa lẫn giọng khiến cô thấy an . Đứng một , cô sẽ run rẩy và hỏng hết chuyện mất.

Ỷ Vân hiểu ý, nháy mắt với Tất Đồng: "Thôi cứ thế , tập nhiều cho quen tính tiếp."

Nhạc nền là một bản piano nhẹ nhàng, giúp Ôn Trước dần bình tĩnh và hòa nhập buổi tập.

Gần đến giờ tự học, cả nhóm về lớp. Ỷ Vân nắm tay Ôn Trước, thao thao bất tuyệt về buổi tập.

Vào lớp, ánh mắt Ôn Trước vô thức tìm kiếm Giang Gia Ngôn. Anh đang cúi đầu sách, vẻ mặt trầm tư. Câu của cô ở cửa hàng tiện lợi văng vẳng bên tai. Người khác hiểu, nhưng chắc chắn hiểu ý nghĩa của nó.

Cô chột , kéo ghế xa bàn một đoạn.

Suốt buổi tự học, Ôn Trước thể tập trung. Tiếng bàn tán về văn nghệ của nhóm bạn phía , sự im lặng đáng sợ của Giang Gia Ngôn phía khiến cô rối bời.

Hôm nay im lặng bất thường. Cô nhạy cảm nên suy diễn lung tung. Kết quả là cả buổi tối chẳng mấy bài tập, về nhà thức khuya bù.

...

Cách cổng trường 200 mét, chiếc Mercedes đen đỗ lặng lẽ. Giang Gia Ngôn ghế , mở hé cửa sổ đón gió đêm.

Học sinh tan trường ùa như ong vỡ tổ. Mười lăm phút , Ôn Trước mới . Ở bên đường, ông Ôn bước xuống từ chiếc xe trắng, tay cầm một bông hoa hướng dương.

Ông đưa hoa cho con gái, đỡ lấy ba lô vai cô. Ôn Trước rạng rỡ nhận lấy hoa. Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt cô lấp lánh như .

Giang Gia Ngôn cảnh tượng đó qua lớp kính xe đen, im lặng gì. Tài xế cũng dám lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-41-nuoc-mat-va-cai-om-am-ap.html.]

Đợi xe của bố con cô khuất, mới lệnh: "Đi thôi."

Xe lăn bánh về khu trang viên rộng lớn. Xuống xe, thấy chiếc Maybach quen thuộc đỗ trong sân, hỏi: "Mẹ về ?"

"Vâng, phu nhân về từ chiều, đang đợi ."

Giang Gia Ngôn im một lúc mới bước nhà.

Phòng khách đèn đuốc sáng trưng. Người xinh , trẻ trung của chạy đón, khoác tay mật: "Con trai về ! Đi học mệt ? Mẹ nấu đồ ăn ngon cho con ."

"Không mệt." Anh đáp, vẻ mặt giãn đôi chút.

Bữa ăn do nấu tuy ngon bằng đầu bếp nhưng vẫn ăn ngon lành. Hai con trò chuyện vui vẻ, khí ấm cúng xua tan sự ảm đạm mấy ngày qua của .

"Bố con nhắn tin bảo sắp thi tuyển sinh , con chuẩn thế nào ?"

"Cũng bình thường, học chẳng ." Anh thờ ơ đáp.

"Ngoan lắm." Mẹ xoa đầu . Đột nhiên điện thoại bà reo. Bà cầm lên xem.

Không khí chùng xuống.

Gương mặt bà biến đổi, nụ trở nên méo mó, ánh mắt hằn lên sự căm hận tột độ.

Bà đập mạnh điện thoại xuống bàn, màn hình vỡ tan. Giang Gia Ngôn liếc , thấy ảnh bố đang ôm ấp một cô gái trẻ .

"Mẹ..." Anh gọi khẽ.

"Lại là con hồ ly tinh đó! Đánh cho một trận chừa!" Bà gào lên, nước mắt giàn giụa: "Tại đời lắm kẻ thứ ba thế hả? Tại cứ phá hoại gia đình khác? Tại đuổi mãi ?!"

Những câu hỏi mòn tai.

Anh im lặng một lúc chậm rãi : "Mẹ, từng nghĩ, vấn đề ở mấy cô đó, mà là ở bố ? Bố sẽ bao giờ ngừng ngoại tình. Đuổi cô sẽ cô khác. Bố còn chung thủy với , với gia đình nữa . Căn nguyên là ở bố..."

"Chát!"

Một cái tát giáng xuống mặt , âm thanh vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.

Giang Gia Ngôn cúi đầu, má in hằn dấu tay đỏ chót.

"Ai cho phép mày bố mày như thế? Đó là bố mày, đến lượt mày phán xét!" Bà gào lên giận dữ.

Quản gia vội can ngăn: "Phu nhân... Thiếu gia học cả ngày mệt , để nghỉ ạ."

"Tại rõ ông còn yêu , mà vẫn cứ tự lừa dối ?" Anh ngẩng lên hỏi.

Câu chọc đúng nỗi đau, bà phát điên, hất tung mâm cơm xuống đất. Bát đĩa vỡ tan tành, canh nóng b.ắ.n tung tóe.

Giang Gia Ngôn im như tượng.

"Giang Gia Ngôn, mày đối xử với thế ? Người phá hoại hạnh phúc gia đình , mày sang trách ? Mày ngày xưa bố mày yêu thế nào ? Mày ông từng suýt c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n khi đuổi theo ? Giờ mày bảo ông hết yêu ? Mày bố ly hôn để lòng mấy con hồ ly tinh ?"

Lại là những câu chuyện tình yêu cũ rích. Anh nhạt: "Lại là cái thứ tình yêu c.h.ế.t tiệt đó."

Anh dậy: "Nhiều lúc con ước gì ngày đó hai chia tay thật, bao giờ gặp nữa."

"Chát!"

Cái tát thứ hai giáng xuống, chồng lên vết cũ. Bà òa nức nở.

Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ tiếng của phụ nữ và sự hỗn độn sàn nhà. Giống như cái gia đình nát bét .

"Mẹ, buông tha cho chính ." Giang Gia Ngôn ngước đôi mắt đỏ hoe , giọng run run cầu xin: "Và buông tha cho cả con nữa."

Loading...