Biến Diện Sư Gia - Chương 3: Lạc Phách Thư Sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:25
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Bạch ho một tiếng nhưng Lục Nguyên Thanh vẫn quấy rầy, cứ đắm chìm trong quyển sách, xem liên tục gật gù. Thẩm Bạch đành gọi: “Nguyên Thanh…”

Không ai đáp .

Thẩm Bạch bất đắc dĩ cất giọng lớn hơn: “Nguyên Thanh!”

Thấy Lục Nguyên Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu , trong mắt trong suốt, sáng rõ, Thẩm Bạch lấy lạ. Đã say mê đến hề đỏ mặt? Hay là do vẻ ngoài quá ngốc nghếch, dù biến sắc cũng ?

Thẩm Bạch thử hỏi: “Nguyên Thanh, ngươi sách kỹ như thế, cao kiến gì ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Bản sách trong tay đại nhân khác xa quyển của .”

Thẩm Bạch trêu: “Đó là lẽ thường. Ta đây là dâm thư… Mà ngươi còn thể chăm chú thế cũng lạ!”

Lục Nguyên Thanh ôn hòa: “Đại nhân hiểu lầm . Sự khác biệt mà ở chữ ‘dâm’ mà ở chữ ‘ý’.”

“Ý?” Thẩm Bạch tò mò: “Ngươi ‘ý’ là thế nào?”

Lục Nguyên Thanh kiên nhẫn trả lời: “Đại nhân còn nhớ từng , tác giả của Phong Ba Giám là một thư sinh lụn bại, trong văn mượn chuyện để răn đời ? Nét bút mang đầy nỗi bất bình khó thổ lộ, bèn mượn văn mà phác họa hết . Đó là cảm nhận lớn nhất của khi Phong Ba Giám tối qua.”

Vừa , y đưa quyển Phong Ba Giám trong tay cho Thẩm Bạch: “Đại nhân hãy chương . Văn từ tuy hoa mỹ, thậm chí tinh xảo, nhưng cái kết uất ức toát từ trang giấy, cùng nỗi hận chí lớn chẳng thành thì chẳng thấy chút nào.”

Thẩm Bạch nghĩ ngợi: “Ý ngươi là tác giả của sách là một ?”

Lục Nguyên Thanh gật đầu : “ . Như kẻ ưa bắt chước thư họa của danh gia, cho dù sai một nét, nhưng sức bút và hồn ý trong tranh vĩnh viễn thể chép. Làm văn cũng thế. Một bài văn ắt là công phu tâm huyết, quý trọng yêu mến, mỗi chữ đều hạ bút thận trọng nên tình cảm chân thực khó giấu. Thư họa hồn, văn chương cũng theo lẽ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-3-lac-phach-thu-sinh.html.]

Thấy Thẩm Bạch gật đầu đồng tình, Lục Nguyên Thanh mới tiếp: “Cho nên đoán, Phong Ba Giám sở dĩ nổi danh và sức lay động, tuyệt như đại nhân khinh thường là chỉ dựa lời lẽ dâm uế. Theo hiểu của và đại nhân, quyển nhiều, phận đồng đều, lẽ nào đều vì hai chữ ‘dâm uế’ mà đến ? Hơn nữa, dám công khai truyền bá dâm thư, sợ quan phủ nghiêm cấm ư? Còn vị thư sinh lụn bại , cớ gì đột nhiên đổi văn phong? Với kẻ hoài bão, há cam lòng biến tâm huyết thành dâm thư? Nếu đổi văn phong thì chỉ còn một kết luận: bản đại nhân cầm và bản vốn do cùng một .”

Thẩm Bạch ngẫm nghĩ, xem kỹ quyển Phong Ba Giám trong tay mới gật đầu: “Không sai, chắc hẳn ngươi đúng. sách bán chạy, đột ngột đổi tác giả?”

Lục Nguyên Thanh mỉm , như thật: “Nguyên do nhiều lắm… Ví như thư sinh và phường sách bất hòa, chịu giao sách cho khắc in. Mà phường sách thấy sách đem lợi nhuận lớn, bỏ, bèn tìm kẻ khác tiếp, còn thêm nhiều đoạn dâm uế để câu khách…”

Thẩm Bạch thấy lời cũng hợp lý, bèn hỏi tiếp: “Còn gì nữa?”

Được khuyến khích, Lục Nguyên Thanh càng bịa càng hăng: “Cũng khi thư sinh nọ đột ngột thể nữa, phường sách đành tìm kẻ khác , trớ trêu đúng là một cao thủ dâm thư…”

Thẩm Bạch bật : “Vậy thư sinh cớ gì tiếp?”

Lục Nguyên Thanh chợt nghiêm giọng: “Có lẽ giam, thể cầm bút… Hoặc là… c.h.ế.t.”

Thẩm Bạch kinh hãi: “C.h.ế.t ư?” Rồi lắc đầu: “Nguyên Thanh bịa chuyện đó thôi?”

Lục Nguyên Thanh ung dung: “Có thể đó bừa, nhưng lời cuối cùng là từ tâm can mà .”

Thẩm Bạch ngạc nhiên: “Cớ gì ngươi đoán hoặc giam, hoặc c.h.ế.t?”

Lục Nguyên Thanh giảng giải: “Bọn sĩ t.ử nước tự cho ‘thường dân’, đa ngạo mạn mà ruột rỗng, kẻ chân chính chí khí chẳng mấy. thư sinh lụn bại thì khác. Hắn khéo lồng hết tư tưởng sách, mượn văn răn đời, đó là thế bất đắc dĩ. Đủ thấy tuy tài cao nhưng ngoài đời thuận lợi, song chịu khuất phục. Hắn mượn cách khác để phơi bày, phê phán hiện thực tàn khốc, mới là kẻ dũng cảm. Một dũng cảm như thế sẽ dễ gì tìm đến cái c.h.ế.t. Lại thấy dốc bao tâm huyết Phong Ba Giám, bảo buông bút thì khó như lên trời. Nên trừ phi c.h.ế.t, hoặc thể nữa, mới chịu dừng. Mà vốn tự tìm đến cái c.h.ế.t nên chỉ còn hai khả năng: hoặc là giam, hoặc là hại !”

Nghe đến đây, Thẩm Bạch hết sức kinh ngạc, trong lòng thầm bội phục nhãn lực của Lục Nguyên Thanh. Chỉ từ một quyển sách mà bao nhiêu điều, bản thật thể sánh bằng.

Thẩm Bạch dẫu ngu dốt nhưng Lục Nguyên Thanh điều mà Thẩm Bạch, vốn xuất công t.ử nhà giàu, vĩnh viễn thể , đó là sự trải nghiệm. Tuy vị sư gia trẻ tuổi luôn né tránh chuyện quá khứ nhưng Thẩm Bạch hiểu y ắt từng trải qua điều gì đó, những điều mà chính bao giờ, hoặc thậm chí thể tưởng tượng nổi. Bởi , Thẩm Bạch kìm ý tìm hiểu y. Lục Nguyên Thanh khôn khéo hơn, sớm thấu tính tình của , bèn tay , buộc hứa sẽ điều tra gốc gác của . Thẩm Bạch là sách thánh hiền, một khi hứa ắt bội ước. Hơn nữa, cũng rõ, một khi thất hứa, sẽ vĩnh viễn mất một như Lục Nguyên Thanh. Không cần lý do gì, chỉ chắc chắn rằng nhất định sẽ là như thế.

 

Loading...