Bí mật đồng thoại - Chương 12: Rượu hoa quế ở quán bar Mộng Cảnh
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:37:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn chia hai xe xuất phát đến quán bar "Cảnh Trong Mơ". Ninh Duyệt xe dẫn đường phía , Tống Dục xe phía bám theo.
Chương Hạo ở ghế phó lái, Tống Dục qua gương chiếu hậu với vẻ lo lắng: "Tiểu Tống, em đấy?".
Gương mặt Tống Dục lộ rõ vẻ mệt mỏi, khẽ lắc đầu tựa ghế, thẫn thờ cảnh phố xá qua cửa sổ. Con đường ven biển kéo dài tít tắp, mặt biển lấp lánh ánh trăng. Anh vầng trăng tròn vành vạnh cao, bỗng hỏi: "Hạo ca, năm nay Trung thu là khi nào thế?".
Chương Hạo lấy điện thoại xem lịch vỗ đùi cái đét: "Trùng hợp thật, chính là hôm nay luôn! Để bảo phòng việc đăng bài chúc mừng lên Weibo nhé?".
"Vâng, cứ sắp xếp ," Tống Dục khẽ đáp, tay đưa lên day huyệt thái dương. Chương Hạo nhắn tin xong liền : "Lại đau đầu ? Cần uống t.h.u.ố.c giảm đau ?". Tống Dục từ chối.
Chương Hạo định gì đó nhưng thôi, mãi một lúc mới ấp úng: "Này Tiểu Tống... Em thấy cô bé Ninh Duyệt ... trông quen mắt ?".
Tống Dục liếc mắt sự băn khoăn của : "Hạo ca, gì cứ thẳng ".
"Thì... trông vẻ giống cô bé năm xưa." Chương Hạo nhớ , "Cái mà em bảo đón ở buổi diễn giao thừa lâu lắm . Lúc nãy mới cũng giật , giống thật sự. kỹ thấy điểm gì đó khác..."
Tống Dục nheo mắt, đầu ngón tay vẫn miết nhẹ thái dương: "Vậy ?".
Thấy Tống Dục đang mệt mỏi vì cơn đau đầu, Chương Hạo cũng thôi nhắc chuyện cũ: "Chắc là lầm thôi, dù cũng bao nhiêu năm . Em nghỉ một lát , đến nơi gọi".
Hai chiếc xe lao trong màn đêm dọc theo đường bờ biển, những rặng cây cọ tạo nên các mảng hình khối kỳ ảo nền trời. Dưới ánh trăng bạc, ánh đèn neon của thành phố trông như một giấc mơ thực.
Xe dừng cửa quán "Cảnh Trong Mơ". Chương Hạo mở cửa đưa mũ cho Tống Dục: "Anh đợi xe, gì cứ gọi". Tống Dục khẽ một tiếng đội mũ xuống xe. Anh thấy dáng mảnh mai của An Lan phía . Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, vạt váy đung đưa theo làn gió biển.
"Cảnh Trong Mơ" là một tòa nhà nhỏ độc lập hai tầng sát biển. Tầng một là quán bar, tầng hai là phòng thu âm. Quán trang trí với tông màu trắng chủ đạo điểm xuyết những sắc xanh dương. Biển hiệu neon màu xanh thẫm nền tường trắng trông tối giản và thanh lịch.
Bên ngoài quán kín chỗ, một đàn ông cao lớn đang đợi sẵn ở cửa. Ninh Duyệt chạy : "Anh Xuyên, bọn em đến đây".
Nghe thấy cái tên , Tống Dục ngước lên. Tám năm trôi qua khiến Từ Đạt Xuyên trông trưởng thành hơn nhiều. Cậu để tóc ngắn cắt sát hai bên, gương mặt góc cạnh và nam tính, làn da sáng hơn năm xưa một chút. Thân hình săn chắc nhờ tập luyện hiện rõ lớp áo phông đen. Thần sắc còn vẻ xốc nổi của thời niên thiếu mà mang một sự điềm tĩnh của trải qua nhiều sóng gió.
Tống Dục khựng bước, ngờ gặp Từ Đạt Xuyên ở đây. Anh sang An Lan với vẻ kinh ngạc, nhưng cô vẫn giữ nét mặt bình thản như chuyện gì. Từ Đạt Xuyên dường như từ Ninh Duyệt nên chỉ khẽ nhếch môi gật đầu chào hỏi xã giao.
Cậu đẩy cửa quán bar, giữ cửa cho họ: "Vào , thẳng xuống cuối phòng VIP bên trong".
Tống Dục nén những thắc mắc trong lòng, lặng lẽ . Băng qua sảnh chính, ánh đèn dần mờ tối, một chiếc đàn piano đuôi lớn màu trắng đặt ở trung tâm tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Tống Dục khẽ khen: "Đàn đấy".
An Lan liền mỉm : "Đẹp thì , nhưng lâu chẳng ai chơi, cũng phí". Tống Dục ngẩn , còn vạt váy trắng của An Lan khuất dần phía xa.
Ninh Duyệt giải thích thêm: "Hồi em thêm ở đây chơi một thời gian, giờ thì ít ".
Họ một phòng VIP giống như phòng karaoke với sofa trắng và bàn kính. Tống Dục giữa, Ninh Duyệt và An Lan hai bên. Ninh Duyệt đưa thực đơn đồ uống cho , nhiệt tình giới thiệu: "Anh Tống Dục, thử món đồ uống đặc biệt theo mùa của quán ?".
"Món đặc biệt?".
Ninh Duyệt chỉ một nhãn dán nhỏ ở góc: "Mộc tê vàng. Thực là rượu hoa quế thôi, đặt tên cho sang để dễ bán mà".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-12-ruou-hoa-que-o-quan-bar-mong-canh.html.]
"Rượu hoa quế?".
Ninh Duyệt gật đầu: "Cái là bí quyết riêng của chị An... , của cô An đấy ạ. Ông chủ ngâm theo công thức của chị nên hương vị giống bên ngoài ".
Tống Dục liếc An Lan: "Vậy cho một ly ".
Ninh Duyệt cầm thực đơn bước ngoài, cánh cửa khép chỉ còn hai trong phòng. Không gian rơi tĩnh lặng. Nhìn dáng vẻ bình thản của cô, Tống Dục cảm thấy lòng bồn chồn khó tả. Anh bỏ mũ xuống bàn, luồn tay tóc xới nhẹ tìm đại một câu chuyện: "Cô An uống một ly ?".
An Lan đáp: " uống , cứ để Tiểu Duyệt uống cùng , con bé tửu lượng lắm".
Tống Dục cuối cùng nhịn nữa, chằm chằm cô, nhíu mày hỏi: "An Lan, em định giả vờ quen đến bao giờ nữa?".
An Lan sững , trông cô vẻ hoang mang thực sự: "Gì cơ ạ?".
"Tại giả vờ như quen?"
"Anh Tống Dục... đang gì thế?".
"Em thực sự đang gì ?" Giọng Tống Dục vẫn chậm rãi nhưng đầy sức ép, "Chẳng chúng hứa ? tìm em suốt tám năm trời. Tám năm đấy, em ? Em cứ như bốc khỏi thế giới , tìm thế nào cũng thấy. Thế đột nhiên em xuất hiện, còn như dưng. Hóa những lời ngày hôm đó là thật lòng ? Em thật sự từ bỏ ... chỉ còn mỗi là vẫn kẹt ở chỗ cũ thôi."
Giọng bình thản của Tống Dục bắt đầu run rẩy, tự giễu đầy chua xót.
"Ngày hôm đó?" An Lan lẩm bẩm nhắc .
Tống Dục thực sự mất bình tĩnh. Anh cau mày, nắm lấy bàn tay đang đặt thái dương của cô: "Đừng với là em quên sạch đấy!".
An Lan thốt lên một tiếng vì đau, đôi lông mày nhíu chặt , trông vẻ đau đớn. Tống Dục sững , lập tức nới lỏng tay. Anh vốn dĩ dùng sức.
"Tay em..." Tống Dục nhận điều bất thường.
An Lan khẽ hít một , rút tay về xoa nhẹ. Sắc mặt Tống Dục tối sầm , chi tiết vụn vặt bấy lâu nay bỗng chốc kết nối . Anh cúi về phía , nhẹ nhàng nâng bàn tay của cô lên và lật .
Ở cổ tay, ngay bên cạnh một vết sẹo tròn cũ là một vết sẹo lồi dài kéo xuống tận cánh tay, trông cực kỳ đáng sợ.
"Tay em thế ?" Tống Dục gắt nhẹ, giọng đầy lo lắng.
Sắc mặt An Lan nhợt nhạt, mồ hôi rịn trán. Cô lắc đầu: " ..."
"Không ? Thương tích đến mức mà em bảo ? An Lan, em đang cố chấp điều gì thế?"
An Lan mấp máy đôi môi tái nhợt, ánh mắt cô mơ hồ, cô cố gắng chớp mắt và lắc đầu để giữ tỉnh táo:
" thật sự nhớ gì cả."
"Tất cả chuyện... đều nhớ nữa."