Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Đấu Mộc 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:10
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đấu Gia. Cái tên thì vẻ oai phong lẫm liệt đấy, nhưng con cái tên chẳng oai phong chút nào.

Người đang hàn huyên với Miêu quản gia trong sân là một đàn ông trung niên trạc ngoài bốn mươi, thấp hơn Miêu quản gia nửa cái đầu, nhưng hình vạm vỡ hơn thường, là kẻ khỏe mạnh.

Trang phục của ông kỳ quái. Trên đầu đội một chiếc nón lá vốn chỉ dùng khi trời mưa, cũng khoác một tấm áo tơi. Những phần tay áo, ống quần lòi bên ngoài, bao nhiêu năm giặt, chỗ nào cũng bám đầy những vết bẩn đen kịt, bóng loáng.

Trên bẩn thỉu đành, khuôn mặt và hai bàn tay còn bẩn hơn, gần như màu sắc vốn , đen kịt như thể mới bới trong đống than .

Đào Yêu đưa tay thử một lúc lâu. Rõ ràng là mưa, ngay cả một bông tuyết lác đác cũng . Dù “phòng xa” thì cũng đến mức “phòng” thành thế chứ? Hơn nữa, kỹ chiếc nón lá và áo tơi của ông , dường như cũng khác với loại thường mặc, dày và kín hơn nhiều, e rằng dù mưa lớn đến cũng khó lòng xuyên qua mảy may.

Lại nghĩ đến bộ y phục bên trong của ông bẩn cũ như , lẽ nào là một nghèo khổ đến mức ngay cả áo bông mùa đông cũng mua nổi, nên mới khoác áo tơi giữa trời lạnh để chống rét?

Đầu óc nàng đang mải mê đoán già đoán non thì bên , năm sáu gia đinh, mỗi bê một sọt than củi lớn về phía cổng sân.

Thấy , chỉ vị Đấu Gia luôn miệng lời cảm tạ với Miêu quản gia.

“Không cần khách sáo. Ngược , cảm ơn ông mới đúng, mười năm như một, chúng tích phúc đức.” Miêu quản gia : “Năm nay lạnh hơn năm, cho thêm ba thành so với . Tuy đáng kể nhưng thêm chút nào chút nấy.”

“Đại ân cần lời cảm tạ, đành cảm ơn nữa.” Đấu Gia vô cùng cảm kích: “Những năm nay, may mà Miêu quản gia tương trợ, nếu chỉ dựa một thì cũng vô cùng gian nan.”

“Chúng sinh đều dễ dàng, ông và bao nhiêu thì bấy nhiêu.” Miêu quản gia vỗ vai ông , lấy một túi tiền căng phồng đưa cho ông: “Trời lạnh buốt, cái gì cần sắm sửa thêm thì cứ sắm sửa .”

“Sao thể lấy than lấy tiền . Không nên, nên! Năm nay cũng kiếm một ít, trong túi vẫn còn dư dả, đủ .” Đấu Gia nhất quyết nhận.

Miêu quản gia cứ nhét tay ông : “Phần của ông là của ông, tấm lòng của là của , ông cứ việc giúp . Nếu còn từ chối nữa là coi là bạn.”

Đấu Gia do dự một lát, cuối cùng cũng nhận lấy: “Đa tạ.”

“Vừa mới đại ân cần lời cảm tạ mà.” Miêu quản gia , hỏi: “Vẫn trong một lát ? Ngay cả một ngụm nước cũng chịu uống ?”

Đấu Gia vội xua tay: “Không , . Phủ của ông nay luôn sạch sẽ ngăn nắp, cả thế , cũng bẩn chỗ đó. Một năm đến sân nhà ông một chuyến là đủ .”

Miêu quản gia cũng ép nữa: “Thôi . Biết cái tính của ông sửa mà. Lần nào cũng nhận than xong là ngay. Được , tiễn ông ngoài.”

“Ha ha, thôi.”

Đào Yêu bên cạnh từ đầu đến cuối chen câu nào, Miêu quản gia cũng kịp giới thiệu nàng với khách. Chỉ là khi vị Đấu Gia ngang qua nàng, ánh mắt vốn đang tập trung Miêu quản gia và mấy sọt than củi, bỗng liếc nhanh qua Đào Yêu. Trên khuôn mặt bẩn thỉu thoáng qua một sự nghi ngờ.

Với nhãn lực của Đào Yêu, tất nhiên là bỏ sót cái “vô tình” của đối phương. Nàng đưa mắt họ khỏi cổng hậu viện, hít hít mũi. Không khí vẫn khô lạnh, thế nhưng... hình như thoang thoảng thêm một chút mùi nước biển.

Xem hôm nay sẽ nhàm chán ...

Đôi mắt nàng đảo một vòng, cũng bước theo ngoài.

Chiếc xe kéo đậu bên ngoài cửa chất đầy than củi. Đấu Gia đang kéo một tấm vải dầu đen kịt , Miêu quản gia ở bên cạnh phụ giúp ông , nhanh nhẹn phủ kín và che đậy cẩn thận than xe.

Than củi dính nước là chuyện bình thường. bọc kín còn hơn cả than củi. Xem ông thật sự sợ trời mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-dau-moc-3.html.]

Đào Yêu lên tiếng, chỉ uể oải dựa khung cửa, hai đàn ông xong xuôi việc. Miêu quản gia dặn dò thêm vài câu, hai bèn tạm biệt.

Chỉ thấy Đấu Gia thuần thục luồn sợi dây thừng mòn đến bóng loáng xe kéo qua vai, cúi gập dùng sức, vững vàng kéo chiếc xe đầy ắp than củi về phía .

Miêu quản gia theo, trong mắt lộ rõ vẻ kính trọng.

“Ta từng thấy xin tiền, thấy xin cơm, chứ thấy ai xin than bao giờ.” Đào Yêu khoanh tay bên cạnh Miêu quản gia: “Ông đến lấy , ?”

“Cứ thời điểm hàng năm, Đấu Gia đều sẽ đến chỗ chúng lấy than củi, chắc cũng hơn mười năm .” Miêu quản gia đáp: “Cũng hẳn là ông xin, là chủ động cho.”

Đào Yêu hỏi: “Nhìn trang phục của vị , lẽ nào ông kiếm sống bằng nghề bán than?”

“Cũng thể coi là .” Miêu quản gia gật đầu.

“Vậy thì hiểu.” Đào Yêu thắc mắc: “Đã là một ông bán than, đến phủ chúng để bán than mà là để lấy than? Lẽ nào là lấy than mất tiền đem bán ư? Than củi của Tư phủ chúng nhiều đến mức đem cho khác ?”

“Tất nhiên là .” Miêu quản gia : “Than củi tuy quý bằng vàng bạc, nhưng cứ đến mùa đông là vô cùng thiếu thốn. Dù ở chân Thiên tử cũng ai cũng dùng nổi. Trong Tư phủ chúng cũng nhiều dư dả.”

“Vậy mà ông còn miễn phí cung cấp suốt mười năm?” Đào Yêu càng hiểu.

“Ông lấy để tặng cho khác.” Miêu quản gia : “Chúng nhà cao cửa rộng che chở, nóng lạnh lo, sầu cơm áo. khỏi cửa nhà thì khó mà . Chuyện ‘bên đường xương c.h.ế.t cóng’ năm nào cũng xảy . Chúng quản hết , nhưng bao nhiêu thì bấy nhiêu, để trong lòng thấy thanh thản là . Có Đấu Gia giúp đỡ, chúng cũng xem như là tích đức .”

Đào Yêu vỗ tay một cái: “Lấy than mất tiền trong phủ chúng cứu tế, đó đem than của đốt bán lấy tiền? Đây đúng là một mối ăn tích đức kiếm tiền. Hay thật!”

“Nha đầu nhà ngươi là cái bàn tính đầu thai ?” Miêu quản gia dở dở : “Sao chuyện gì cũng tính toán thế.”

“Ta sai ? Mọi sổ sách đều tính toán rạch ròi, đây là thái độ nay của ông .” Đào Yêu về phía Đấu Gia biến mất: “Không chỉ than cho , mà còn tiền cho . Giúp chúng tích đức hành thiện là thật, mà một mối buôn bán chỉ lãi lỗ cũng là thật.”

“Đào nha đầu, chuyện gì cũng cần tính toán rạch ròi, cũng chuyện gì cũng thể coi là buôn bán.” Miêu quản gia : “Ngươi với Đấu Gia quen . Đợi khi nào rảnh rỗi, thể kể cho ngươi về ông .”

Ông dứt lời, thấy một gia đinh chạy như lửa đốt, lớn tiếng gọi: “Miêu quản gia! Xảy chuyện !”

Miêu quản gia chỉ nhíu mày: “Chuyện gì?”

“Liễu công tử đ.á.n.h với con cá lớn trong bếp ! Bọn họ nhà bếp loạn hết cả lên !”

Miêu quản gia á khẩu, đầu với Đào Yêu: “Mấy đứa các ngươi đúng là, đứa nào đứa nấy nghịch như quỷ, một đứa nào chịu yên !”

Nói xong, ông vội vã về phía nhà bếp, hỏi gia đinh xem ngoài con cá lớn , các nguyên liệu nấu ăn khác ảnh hưởng . Gia đinh vội vàng bẩm báo từng việc một. Tóm , xem tình hình , Miêu quản gia hôm nay đừng hòng mà rảnh rỗi .

Đào Yêu bóng lưng vội vã của Miêu quản gia, về hướng Đấu Gia rời .

Nên xem Liễu công tử và một con cá ẩu đả, chuyện khác ý nghĩa hơn đây?

Đào Yêu gãi mũi, nở một nụ ranh mãnh.

 

Loading...